A Sáng: Buổi sáng ở Hà Nội và bình minh ở làng tôi

  09/01/2016

Không hiểu sao tôi vẫn nhớ mãi những buổi sáng tháng mười ở làng tôi. Đó là những giây phút kỳ diệu! Sương mù phủ kín cánh đồng, dòng Quây Sơn ngủ vùi trong làn khói trắng, những hạt sương lung linh như ngọc nhảy nhót cùng làn gió nhẹ... tất cả những hình ảnh đó đã ăn sâu vào tâm trí tôi. Dù là kẻ khó tính, cầu toàn đến mấy nhưng cho đến bây giờ tôi vẫn chưa thấy bình minh nào đẹp hơn ở làng tôi. Chỉ có thể ưỡn ngực hít thật sâu cái không khí thanh sạch ấy. Sự thanh sạch ngấm vào cơ thể, lan toả khắp nơi, tinh thần sảng khoái, gân cốt giãn ra, mạch máu lưu thông... Tôi nghĩ nếu cứ sống như thế ắt hẳn một ngày sẽ biến thành tiên.

Còn bây giờ tôi phải đón chào bình minh bằng tiếng xe cộ, tiếng rao bán hàng rong, tiếng cãi vã của những kẻ đô thị. Tôi uể oải, mệt mỏi lê ra khỏi giường và vội vã đến công sở. Một ngày đông nghẹt xe cộ, ngột ngạt bởi các loại khí thải. Và cái đáng sợ hơn là những bộ mặt lầm lỳ, cau có của người đô thị. Chúng tôi gườm gườm nhau, mỗi người một việc và luôn thủ thế vì có cảm giác rằng người kia sẽ tấn công mình bất cứ lúc nào. Thế đấy, người thành phố luôn phải đón chào binh minh bằng những hình ảnh như thế! Thật tội nghiệp cho họ, buổi tối họ thải rác ra đường, thì buổi sáng họ lại tập thể dục và hít vào thở ra ngay cạnh đống rác họ vừa thải đêm qua. Tôi vẫn tự hỏi liệu với những bài tập thể dục như vậy họ có sống thêm được ngày nào không? Hay chỉ là liệu pháp tinh thần với những người thành phố?

Gần nhà tôi có vài cụ, cứ đến tối là rủ nhau đi bộ, họ cần mẫn sải những bước chân bên cạnh tiếng gầm rú của xe cộ, của rác rưởi, của khói bụi, phổi họ hít đầy những tạp chất đó liệu gân cốt có săn chắc và bệnh tật có tan biến hay không? Đó cũng chỉ là những liệu pháp tinh thần giết thời gian hơn là dành cho sức khoẻ. Tôi tin là như thế.

Tôi luôn sợ hãi mỗi buổi sáng ở Hà Nội. Có những lúc tôi không muốn thức dậy, tôi muốn ngủ vùi và không bao giờ dậy nữa. Tôi sẽ sống mãi trong giấc mơ. Đó là những giấc mơ của một kẻ gàn dở - vâng, tôi là một kẻ gàn đở! Chỉ có những kẻ gàn dở như tôi mới đánh đổi cuộc sống như bây giờ. Cái ngày quyết định về thành phố tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi hứa với vợ hãy để tôi suy nghĩ trong sáu tháng. Và rồi cuối cùng tôi quyết định ra đi. Cái buổi sớm đầu tiên thức giấc ở Hà Nội là một cực hình tôi không bao giờ quên. Vợ tôi lay tôi dậy trong hoảng hốt. Tại sao vậy, vì hồi đó tôi chưa có nhà nên ở nhờ cơ quan. Buổi tối tôi trải chiếu ra nằm ngay trong phòng làm việc và buổi sáng phải dậy thật nhanh trước khi các đồng nghiệp đến làm việc. Hồi ấy vợ tôi vừa sinh con, nên phải vội vã gấp tã lót, lau chùi sàn nhà và bế con ra khuôn viên lánh mặt. Mỗi lần như thế tôi lại rơi nước mắt. Khổ cho con gái tôi, nó phải theo bố mẹ sống một cuộc sống chui lủi như những kẻ lang thang. Cũng những giây phút ấy, cái buổi sáng tháng mười thanh sạch ở làng lại hiện lên, nó như thách thức, mời gọi và nói với tôi rằng: hỡi kẻ tham lam kia, ngươi đã biết thế nào là thành phố chưa? Ngươi là kẻ gàn dở, là kẻ đần độn và luôn ảo tưởng về chính mình. Nơi đây không có chỗ cho nhà ngươi! Nếu có nó sẽ biến ngươi trở thàng người khác, trở thành kẻ khốn khổ bị tù đày trong chính những tham vọng của ngươi!

 Tôi đã khóc! Vâng tôi khóc, khi nhìn hình ảnh người vợ gầy gò bế con ra khuôn viên, đứa con gái ba tháng tuổi tội nghiệp của tôi vẫn ngon giấc, nó đâu biết bố mẹ nó phải sống như thế. Nó đâu biết vì sĩ diện và một chút kiêu hãnh mà bố mẹ nó phải lẩn trốn sự có mặt của người khác. Bây giờ cuộc sống có khá hơn chút ít, mỗi lần tôi nhìn con gái ngủ tôi lại nhớ những buổi sáng cay đắng đó. Cũng có thể như thế mà tôi không bao giờ thấy buổi sáng ở Hà Nội đẹp, kể cả những buổi sáng mùa thu. Người ta đã hết lời ca ngợi buổi sáng mùa thu ở Hà Nội. Họ dùng những mỹ từ, những cảm xúc thật bóng bảy để mô tả nó. Còn tôi chẳng thấy như thế. Với tôi, buổi sáng ở đây chỉ là sự bắt đầu cho một cuộc chiến. Những chiến binh sắp vào trận bao giờ cũng căng thẳng và sợ hãi. Cuộc chiến không biết kẻ thù ở hướng nào, không giới tuyến, và chẳng bao giờ kết thúc trừ khi ta giã từ thế giới này. Tôi ghét buổi sáng ở đây!

Làng tôi - cái làng bé nhỏ nằm nép mình bên dòng Quây Sơn thơ mộng, và ở cái làng đó buổi sáng thật đẹp! Hồi mười ba tuổi tôi thầm yêu một cô bé trong làng. Cô ấy hơn tôi hai tuổi. Ở cái tuổi trăng tròn con gái bao giờ cũng đẹp! Cô gái ấy có khuôn mặt tròn trịa như trăng rằm, đôi má lúm đồng tiền, cùng cái răng khểnh rất duyên.

 Tôi đã mê. Mê đến cuồng dại người con gái đó. Mỗi buổi sáng tôi thường thấy cô ấy đi gánh nước ở bến sông. Đôi chân to khoẻ, cùng cái eo rắn chắc của người con gái dậy thì nhịp nhàng bước trong sương sớm. Mỗi lần thấy tôi, cô đều nhoẻn cười chào em. Tôi rất ghét cách xưng hô ấy. Tôi cố tình dậy thật sớm để gánh nước cùng cô ấy. Buổi sớm, sương khói toả kín mặt sông, cái bến nước như cảnh tiên hiện ra. Cô ấy cúi xuống múc nước, tiếng nước vỗ vào bờ, vài con cá thấy động lao vút lên, lúc đó tôi thấy cô ấy như một nàng tiên - một nàng tiên hiện ra trong sương sớm. Tôi thề rằng đến mười tám tuổi tôi sẽ bảo mẹ sang hỏi cô ấy làm vợ. Nhưng giấc mơ ấy đã không thể thực hiện được. Khi  mườn tám tuổi tôi đã đi học xa và cô ấy lấy chồng. Tôi có buồn nhưng còn đó những hình ảnh đẹp nó vẫn ám ảnh tôi cho đến tận bây giờ.

Thỉnh thoảng, tôi có mơ thấy cái bến nước sương khói xưa kia, cô ấy lại hiện ra, đôi má lúm đồng tiền, cái răng khểnh, cùng đôi chân khoẻ mạnh, bộ ngực căng tròn sức sống và nhoẻn miệng chào tôi. Nhưng lần này cô ấy nói: “Chào anh”. Tôi run run cầm lấy tay cô ấy, chúng tôi nhìn nhau say đắm, cả mặt sông như nín lặng, sương khói cũng ngừng bay - giây phút mong chờ đã tới. Bỗng một tiếng rú còi đâu đó vang lên, tôi giật mình tỉnh giấc, ngẩn ngơ như kẻ mất vàng, ngồi thẫn thờ như kẻ tâm thần. Ôi! đó chỉ là giấc mơ - giấc mơ đến từ một quá khứ đẹp. Tôi lại là tôi - một kẻ gàn dở lại vội vã lao ra khỏi nhà, vội vã ăn sáng, vội vã đến công sở, vội vã làm việc, vội vã về nhà, vội vã đi vào giấc ngủ với những mộng mị chẳng bao giờ có thật.

Mộng mị, uể oải là cảm giác bắt đầu của buổi sáng khi tôi thức dậy. Những lúc như vậy tôi thèm khát trông thấy cái bến nước sương khói xưa kia cùng cô gái tôi yêu. Những giấc mơ ấy làm tôi đau đớn có những lúc tôi muốn quên đi, xoá hẳn nó trong bộ nhớ gàn dở của tôi, nhưng chẳng bao giờ tôi làm được điều đó. Cô gái ấy vẫn hiện ra, cái bến nước kia vẫn hiện ra. Liệu đó có phải là cái giá phải trả sau nhiều năm lặn lội ở đô thành? Đây là cái giá quá đắt mà cả đời tôi không tài nào trả nổi trừ khi tôi chết. Ôi! Cố hương - nơi không thể rời xa! Với tôi, chỉ còn có giấc mơ là có thể trở về và sống êm đềm với nó. Có lần tôi muốn ra nước ngoài và đã có cơ hội. Tôi đã mê muội và muốn ra đi, tôi muốn tới một nơi mà bình minh êm đềm đón chào. Nhưng không thể, vì tôi biết chắc rằng chẳng nơi nào trên thế gian này có bình minh yên ả bằng làng tôi. Đối với tôi là thế, nếu bây giờ tôi không còn mơ thấy bình minh của làng tôi có lẽ tôi sẽ chết. Chỉ có những giây phút ấy mới đủ khí lực để thúc đẩy tôi đi qua những nhọc nhằn ở nơi phố phường này.

Có dạo thấy tôi khó ngủ, vợ đã khuyên tôi nên đi khám. Nhưng tôi không đi vì tôi biết chắc mình chẳng bị bệnh gì, ngoài những giấc mơ êm đẹp kia. Có lần thấy tôi vẽ bức tranh người con gái quảy nước vợ tôi hỏi đó là ai? Tôi trả lời đó là người tôi yêu. Cô ấy đã cười và hỏi mãi về nhân vật trong tranh đó. Tôi không muốn kể một câu chuyện buồn của mình cho vợ nghe nên đã im lặng. Tôi sợ hãi nếu một ngày kia tôi không còn mơ thấy cô ấy và cái bến nước xưa kia nếu vậy tôi sẽ ra sao?! Tôi sẽ trở thành một kẻ trống rỗng, chỉ biết vội vã kiếm tiền, vội vã hưởng thụ, vội vã hít thở bên đống rác mà mình vừa thải ra đêm qua. Nói cho đúng hơn tôi sẽ trở thành người của phố như những công dân tội nghiệp kia. Tôi không muốn thế, nhưng để vượt qua được nó là điều rất khó khăn và chẳng có gì đảm bảo.

Tôi có ông bạn nhà thơ rất có tài, ông ta giỏi kiếm tiền và theo tôi ông ta là người biết hưởng thụ nhất. Ông ta về quê xây nhà, làm vườn và mỗi thứ bảy lại về quê. Có lần tôi về chơi, buổi tối ngồi uống trà ngoài vườn, nghe tiếng côn trùng rả rích mới thấy tâm hồn như được gột rửa, một cảm giác thanh sạch chạy khắp người. Sớm hôm sau tôi thức dậy với những tia nắng vàng rải rực rỡ khắp vườn, rồi bất chợt bóng một thôn nữ đi qua, cũng đôi má tròn trịa, cái eo rắn chắc, đôi chân to khoẻ và nhoẻn cười với tôi. Lúc ấy tôi mới biết mình đêm qua ngủ quá ngon và không còn mộng mị nữa. Còn gì hơn cuộc sống như thế nữa, đó chính là thiên đường mà chúng tôi đang hưởng thụ, chỉ có nhà thơ kia mới biết. Tôi thật sự khâm phục ông ta. Tôi tự thầm hứa với mình, sẽ cố kiếm tiền về quê dựng cho riêng mình một cái nhà sàn, để rồi sống những ngày cuối đời êm đẹp bên cái bến nước xa xưa kia. Nếu được như thế mọi cố gắng bây giờ sẽ là không vô ích, còn nếu không thực hiện được thì tất cả sẽ trở nên vô nghĩa.

 Nhưng tôi vẫn còn là kẻ may mắn vì ít ra trong những giấc mơ tôi vẫn còn được sống trong buổi bình minh kỳ diệu. Ừ, chỉ là mơ thôi, nhưng vẫn còn may mắn, chỉ có những kẻ gàn dở như tôi mới thấy may mắn. Thật đấy! 

Tùy bút của A Sáng.

Bình luận

Tin tức mới

Chương 11- Từ thuốc tới thiền: Chìa khóa cho sự thảnh thơi

Chương 11- Từ thuốc tới thiền: Chìa khóa cho sự thảnh thơi

Đây không phải là lười biếng. Người lười có thể có vẻ, nếu nhìn từ bên ngoài, cứ như người đó không làm việc gì cả, nhưng tâm trí người đó lại đi xa nhất có thể được; còn người thảnh thơi – thân thể người đó được thảnh thơi, tâm trí người đó được thảnh th

Đăng ký nhận tin tức qua Email

Nhập Email của bạn để nhận được những kiến thức và tin tức bổ ích nhất cho bạn và gia đình của bạn !

Fanpage