Thơ: Trở lại Ngã Tư Sở

  15/04/2016

 

Bầy cổ thụ dang tay chang hảng 
Sầu động tiếng ve, nứt toác vỏ tanh bành 
Me sấu trần thân 
Chợt thấy mình là phố 
Gian díu những con đường 
Ngõ lối lộn loanh quanh 
Gió mình ơi có gì đâu mà lạ 
Ve vẩy khôn cùng, rồi cũng úa tả thu đau 
Đưa đẩy mà chi, suốt hai chiều sung- vả
Ngàn năm rồi đâu thấu hiểu lòng nhau
Hôm đó bầy cổ thụ đợi trăng về ôm khóc 
Kể lể phố phường đúc những khối bê tông 
Đông cứng tầm nhìn 
Gió gãy chiều luồn lách 
Cò vạc lạc đường, đâu đó mãi long đong*
Bầy cổ thụ hôm đó tán xoà che góc 
Tôi và em lạc bước tới ngày xưa 
Em Hoàn kiếm 
Móng rùa- nỏ tên sắc 
Vệt liên châu tôi ngã dưới cơn mưa
Bao năm rồi cây không chịu già nua 
Làm vết thương tình bao giờ cũng trẻ 
Anh cổ thụ- giữa ngã tư đời cũng thế 
Nứt nẻ, sần sùi,... cò ỉa **
Cành vươn ra phía chẳng cần che..

Thuận Nghĩa

 

 

** Ngày xưa những cây cổ thụ Ngã Tư Sở hay có Cò đậu và ỉa, hội ở đó gọi là Bang Cò Ỉa?

Ảnh chỉ có tính minh họa/ nguồn bài thơ chưa rõ.

Bình luận

Tin tức mới

Đăng ký nhận tin tức qua Email

Nhập Email của bạn để nhận được những kiến thức và tin tức bổ ích nhất cho bạn và gia đình của bạn !

Fanpage