Thiền Kinh Văn: Ngộ luận Thơ Sấm Trạng Trình

  29/03/2017

Kỳ 1: THƠ NGUYỄN BỈNH KHIÊM KHÔNG PHẢI LOẠI THƠ ĐỂ ĐỌC, ĐỂ NHÌN, ĐỂ NGHE.

Trên “Tạp chí Sông Hương” phiên bản điện tử, trong bài “Tìm hiểu phong cách Nguyễn Bỉnh Khiêm qua một bài thơ”. Do đã đọc bản dịch Đạo Đức Kinh của Lão Tử được Giáo sư Phan Ngọc dịch , cũng như có tiếp cận nhiều văn bản thơ sấm của cụ Trạng Nguyên nên mình hết sức chú ý. Người dịch Kinh đến như thế hẳn là người có nội lực rất sâu. Nhìn con người và thơ ca Trạng Trình qua con mắt Giáo sư thấy lòng tin cậy. Và từ đây nếu nhìn mọi thứ ăn khớp, không riêng rẽ ta sẽ phát hiện rất nhiều kinh ngạc, ví dụ như khi đọc xong cảm nhận có gì đó thay đổi thì mọi thứ cũng thay đổi theo.

Tìm hiểu phong cách Nguyễn Bỉnh Khiêm qua một bài thơ

 

Quay trở lại vấn đề thì con người và phong cách Nguyễn Bỉnh Khiêm, Giáo sư Phan Ngọc đã chia sẻ thế này, xin tóm lược:

“...Ông là một ẩn sĩ nhưng không phải một ẩn sĩ Ấn Độ chạy vào núi sống để thờ thần linh, không phải một ẩn sĩ Trung Quốc quay lưng với chính trị, tự thổi phồng mình, tự tôn thờ mình. Thơ ông chẳng có gì là huênh hoang của thơ triết lý Trung Quốc. Ông quay về sống trong vòng tay của làng mạc họ hàng, dạy học trò, bình dị, khiêm tốn, như cha ông chúng ta...

Tư tưởng Nguyễn Bỉnh Khiêm là thế. Con người lỗi lạc về lý học đến mức sứ thần Trung Quốc là Chu Xán phải phục chẳng hề nhắc đến một thuật ngữ lý học: tính, khí, ly, tâm... Nhân vật mà truyền thuyết nâng lên địa vị một tiên tri, biết trước hậu thể năm trăm năm chẳng hề nói bóng gió gì đến hậu vận.

Ông trạng nguyên hay chữ nhất nước chẳng thiết gì đến chữ nghĩa, điển tích từ chương. Con người được cả thời đại tôn sùng chẳng buồn nhắc tới danh tiếng của mình. Thậm chí ông không nhắc đến cá nhân mình.

Đây là một phong cách lạ, trước ông không có mà sau ông cũng không. Nhưng ông hiểu được cái bí quyết để giành được lòng tin của hậu thế. Phải gạt bỏ mọi "bánh vẽ" của cuộc đời (công danh, chức tước, chữ nghĩa, trang tức) để xuất hiện giản dị và chân thành. Không rên la, thậm chí không thở dài, không đóng vai một người thuyết phục, giáo dục. Hãy quên cái con người của cương vị xã hội (bằng tôi, nhà sư, nho sĩ...) để làm con người trong lòng mọi người.

Thơ của Nguyễn Bỉnh Khiêm không phải loại thơ đọc để nhìn, để nghe. Ông là con người duy nhất chủ trương một đường lối nghệ thuật riêng: nghệ thuật là để giúp con người tìm lại được chính mình, chân thành với mình và với xã hội”.

còn nữa

Hoàng Dương Bình

 

Tài liệu: http://tapchisonghuong.com.vn/tin-tuc/p0/c7/n19865/Tim-hieu-phong-cach-Nguyen-Binh-Khiem-qua-mot-bai-tho.html

Bình luận

Tin tức mới

Đăng ký nhận tin tức qua Email

Nhập Email của bạn để nhận được những kiến thức và tin tức bổ ích nhất cho bạn và gia đình của bạn !

Fanpage